VIỆT NAM CỘNG HÒA

Archive for May, 2012

Gia tài của Ba, HUY VĂN (BĐQ)

( Bấm vào hình để đọc bài thơ)

Advertisements

Ngày của Mẹ, KIM THANH

NGÀY CỦA MẸ VIỆT NAM

 kim thanh

                                                                                                  

        Lòng kính yêu Mẹ và truyền thống tôn vinh Mẹ đã có từ lâu. Huyền sử miền Tiểu Á (Asia Minor) nhắc tên nữ thần Cybele –còn gọi là Rhea trong thần thoại Hy Lạp–, mẹ của Zeus, vị chúa tể các thần linh và loài người. Mẫu hậu Cybele, tức Rhea, cỡi xe sư tử bay qua núi non, được phong tước “Mẹ Cao Cả Của Các Thần”, và vào dịp lễ của bà, dân chúng ăn mừng, múa hát ngày đêm. Tại Âu Châu, Thánh nữ Maria, Mẹ Chúa Cứu Thế, được xem như Mẹ chung của các tín đồ Công giáo và được đặc biệt sùng kính suốt tháng Năm (tháng Hoa). Việt Nam thì có Mẹ Âu Cơ huyền thoại đẻ ra trăm trứng.

        Văn chương, triết học, nghệ thuật, từ cổ chí kim, qua mọi quốc gia, trong mọi đạo giáo, đều ca tụng Mẹ. Tùy địa phương, thời đại, văn hóa, tập tục, Mẹ được mừng lễ cách khác biệt. Nhưng ở đâu, lúc nào, tấm lòng con cái cũng giống nhau, và hình ảnh cao quý của Mẹ không thay đổi, suy suyển. Ở Việt Nam, Phật giáo chọn ngày 15/7 Âm lịch –lễ Vu Lan– để báo hiếu Mẹ. Tại Mỹ quốc, ngày dành cho Mẹ có từ năm 1908 ở Philadelphia, Washington và Oklahoma, do một số hội đoàn và tư nhân khởi xướng. Nhưng phải chờ đến ngày 8 tháng 5 năm 1914 mới được hợp thức hóa trên toàn lãnh thổ Hiệp Chủng Quốc bởi sắc lệnh của Tổng thống Woodrow Wilson –người đã quyết định, theo đề nghị của Quốc Hội, chọn Chúa Nhật thứ hai của tháng Năm làm Ngày Của Mẹ. Chín mươi mốt năm trôi qua, con cái Mỹ vẫn lấy ngày này để chính thức kính nhớ Mẹ mình.

       Ðâu phải chỉ có ngày ấy thôi đối với con cái Việt Nam vốn nặng lòng hiếu đễ, không thua thầy Tử Lộ đội gạo nuôi Mẹ trong Nhị Thập Tứ Hiếu, hay Lão Lai đời Chu 70 tuổi còn ra sân múa hát làm vui cha mẹ già, hay Thầy Mục Liên Thanh Ðề xuống âm phủ tìm Mẹ trong truyền thuyết Phật giáo. Mẹ vẫn ở trong tim các con mỗi ngày, mỗi giờ mà!  Quả vậy, không một quà tặng, một tấm thiệp, hay tiệc mừng nào có thể trả hết công sinh thành, dưỡng dục của Mẹ. Lòng Mẹ nguy nga hơn bao nhiêu lâu đài kết hợp, vằng vặc như trăng đầu non, bao la hơn trời biển.

Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

       Câu ca dao thuở nào còn vang vọng như một lời nhắc nhở thiết tha. Như từng giọt lệ xót thương của một Vương Thúy Kiều, bên lầu Ngưng Bích, ngóng trông về cố hương mịt mùng, nơi có mẹ, có cha, có mây Tần lãng đãng trôi và khói biếc trên sông mang theo hoàng hôn và nỗi sầu Thôi Hiệu: Nhật mộ hương quan hà xứ thị / Yên ba giang thượng sử nhân sầu!  

      Núi Thái Sơn cao vời vợi, sừng sững, không với được. Như hình ảnh uy nghiêm của Cha. Nước trong nguồn thì âm thầm, sáng trong, gần gũi. Như dáng hiền của Mẹ, dịu dàng với vòng tay nâng niu, với tiếng hát đong đưa ru con vào mộng mị. Rồi ngày con lớn khôn vật vã với đời, đã bao lần nước thoa dịu môi khô, nước thấm mát hồn đau, nước cuốn trôi phiền lụy. Mẹ là nghĩa, Mẹ là nước, là mạch sống, là nguồn yêu thương dạt dào, chảy mãi như dòng nước mắt của Mẹ hằng đêm thương nhớ đàn con tan tác ở những phương trời xa.

      Ôi người Mẹ Việt Nam muôn đời khổ ải, hình ảnh của Hy Sinh cao vời, của Sầu Ðau triền miên, của Dũng Cảm vô bờ, của Yêu Thương tuyệt đỉnh!  Có từ ngữ nào đủ để vinh danh Mẹ, có bút mực nào đủ để tô thắm dung nhan Mẹ?  Có trái tim nào không thổn thức trên kỷ niệm của Mẹ?

       Nói đến Mẹ là nói đến mất mát, chia lìa. Trong chiến tranh, Mẹ sống phập phồng, lo âu, từng giờ. Mắt lệ nhòa theo khói súng, theo bụi đường xa và bóng ai mờ khuất. Ðêm đêm nguyện cầu cho những đứa con trai từ miền lửa đạn trở về bình yên. Rồi từ ngày đất nước rơi vào tay lũ bạo tàn, Mẹ nếm đủ mùi cơ cực, trăm cay nghìn đắng, vất vả ngược xuôi. Cơ nghiệp tan tành, cửa nhà tịch thu, con cái tù đày. Mẹ một mình tần tảo, lo cho cả gia đình, lặn lội đi thăm nuôi các con, băng rừng vượt suối, từ Nam ra Bắc. Tóc Mẹ bạc trắng, mắt Mẹ quầng thâm, môi cười héo hắt. Nhưng Mẹ không than van, không nói nửa lời ủy mị. Vẫn thách đố định mệnh và phong ba vùi dập. Vẫn hiên ngang nhìn thẳng mặt kẻ thù. Mẹ không đầu hàng. Không khiếp sợ trước bầy thú dữ. Mẹ vĩnh viễn là thần tượng của các con, ôi Mẹ Việt Nam ngàn đời yêu dấu!

      Ngày đưa từng đứa con lên thuyền vượt biển, Mẹ bảo sẽ ở lại sống chết với quê hương. Mẹ nhất quyết chối từ bảo lãnh, dù con đã cạn lời thuyết phục. Mẹ không muốn các con vướng bận vì Mẹ trong cuộc sống ở xứ người.

     Nhưng con vẫn thầm mơ một ngày, nơi đây, được có Mẹ bên cạnh, được tựa đầu vào lòng Mẹ như thuở ấu thơ, để tìm lại bao nhiêu thiên đường xanh đã mất. Con sẽ yêu thương, chăm sóc Mẹ, mãi mãi, dù phải bỏ tất cả. Sẽ không hất hủi Mẹ đâu, sẽ không xem Mẹ là gánh nặng. Và mỗi ngày có Mẹ, đối với con, là một ngày dành riêng cho Mẹ.

    

Ngày của Mẹ Việt Nam.

Portland, 13/5/2012
kỷ niệm 6 năm ngày Mẹ về với Tuổi

Bên hồ Thác Bà, VƯƠNG MỘNG LONG (BĐQ)

BÊN HỒ THÁC BÀ

(Trích hồi ký của Vương Mộng Long-K20)

Một năm sau khi Miền Nam thất thủ, hàng ngàn sĩ quan QLVNCH đã bị lưu đày lao động khổ sai nơi Làng Đá, Cẩm-Nhân, đầu nguồn hồ Thác-Bà, Yên-Bái, Hoàng-Liên-Sơn.

Sau đây là một truyện kể về đời tù nơi ấy năm 1977…

Tháng Năm, trời không còn lạnh lắm, hoa đậu phọng đã rụng, râu bắp đã teo, nhưng mùa màng chưa thu hoạch.

Đối với những người tù cải tạo trong trại T4 Cẩm-Nhân, thì mùa này ngày dài hơn, cơn đói cũng kéo dài hơn…

Nơi khúc quanh con lộ đá, sát mé nước hồ Thác-Bà, có một bãi tăng gia sản xuất “cải thiện” đời sống của bộ đội thuộc Đoàn 776 Cộng-Sản.

Vườn bắp nơi đây tốt giống, tốt nước, nên trái nào, trái nấy no tròn, mập mạp thấy phát thèm…

Một ngày, giờ đứng bóng, có một anh tù đứng bên một đống lửa đang cháy lớn trên triền đồi; anh ta đang nướng bắp non.

Bắp anh đang nướng là bắp ăn trộm từ cái rẫy bên hồ của cán bộ.

Những bạn tù khác vác củi đi ngang qua khúc quanh, đều được anh ném tặng một, hai cái bắp nướng, nóng hổi, thơm ngon, ngọt lịm.

Không ai nhìn rõ mặt anh tù vô kỷ luật đó, vì anh ta đội nón sụp tới mắt; mặt và cổ anh lại quấn một vuông khăn đen, mặc dù trời không lạnh.

Anh ta khôn lanh đứng giữa khoảng trống, có thể quan sát tới khúc quanh rẽ vào Trại 4, đồng thời nhìn rõ cả những bóng người di chuyển nơi cổng Trại 9 bờ bên kia.

Sau lưng anh là rừng già. Bìa rừng già có một nhà sư ẩn mình canh gác cho anh.

Nhiều người biết nhà sư này là cựu Đại Úy Lê Thái Bình, Tuyên-Úy Phật-Giáo của Tiểu-Khu Phú-Bổn.

Những người tù vác củi về sớm không được phép nhập trại, họ phải tập trung nơi chuồng lợn, cách trại chừng hai trăm mét chờ tới hết giờ lao động.

Không rõ có anh “ăng-ten” nào lẻn về báo cáo gì với cán bộ trại hay không, nhưng gần một chục tay súng AK đã hộc tốc, vội vã chạy ra bờ hồ truy lùng anh tù “phá hoại”.

Họ uổng công thôi! Tìm anh ta không được đâu! Anh “phá hoại” nhanh như cheo. Chẳng thế mà, Trung Tá Nguyễn Công Luận (K12 VB) ở tù chung Lán 11 với anh ta, đã gán cho anh ta cái biệt danh “Con Beo Trại 4”.

Hôm đó, toán vệ binh chỉ nhìn thấy trên triền đồi, một bếp lửa lớn đang cháy hừng hực và một đống bắp chưa kịp nướng.

Dưới chân đồi, bên con đường mòn, nằm trơ hai trái bắp nướng, vỏ còn bốc hơi. Hai trái bắp này được ném cho anh tù cải tạo tên là Nguyễn Hữu Sủng cựu Đại Úy An-Ninh Quân-Đội.

Anh Sủng không dám lượm bắp ăn, vì anh là một tín đồ Thiên-Chúa rất ngoan đạo. Cho dù lúc đó bụng đói muốn chết, anh vẫn sợ phạm tội với Chúa.

Toán bộ đội hăm hở lùng sục “phạm trường”. Ngón nghề của người trộm bắp quả thực là quá khéo tay. Cả trăm trái bắp non bị hái mang đi không dấu vết.

Anh trung úy cán bộ quản giáo tên Thu giận quá, nghiến răng trèo trẹo,

“Đúng là quân phá hoại! Ông mà tóm được mấy thằng này, ông ‘dần’ cho hộc máu!”

Toán vệ binh đứng bên đống bắp cao nghệu bên đường, tiếc ngẩn ngơ.

Trên không, có đám mây ngàn hững hờ chứng kiến. Bên hồ, vài con trâu trầm mình trong bùn, vẫy đuôi đuổi ruồi, mắt lừ đừ…

Biết hỏi ai để tìm ra kẻ “phá hoại ” bây giờ?

Mười phút sau, toán bộ đội đành rút lui về trại.

Buổi chiều, đoàn tù vác củi theo chân nhau vào cổng dưới đôi mắt xoi mói của anh trung úy quản giáo Thu .

Quản giáo Thu lục túi từng người kiếm cái khăn đen. Chẳng ai có cái tang vật màu đen ấy cả.

Tối đó, cựu Đại Úy An-Ninh Quân-Đội Nguyễn Hữu Sủng lẻn vào Lán 4, ngồi cầu nguyện bên chân linh mục Khổng Tiến Giác , cựu Tuyên-Úy của Cụ Diệm. Cha Giác cũng bị giam ở trại này.

Anh Sủng hỏi cha,

“Cha ơi! Con đói quá! Nếu con ăn trộm một trái bắp của trại ăn cho đỡ đói thì con có phạm tội không cha?”

Cha Giác ôn tồn,

“Con ơi! Con là con của Chúa. Bắp cũng là của Chúa. Con ăn bắp của Chúa để cứu cái thân con của Chúa thì con có tội tình gì đâu!”

Những ngày sau đó, trong hàng ngũ những kẻ phá hoại vườn sắn, khoai lang, rau đậu của cán bộ, có thêm hai hung thần nữa, đó là cựu Đại Úy Nguyễn Hữu Sủng và người bạn tù nằm kế bên anh, cựu Đại Úy Tuyên-Úy Tin-Lành Sư Đoàn 2 Bộ Binh, Mục-Sư Võ Ngọc Thiên Lộc.

Một năm sau (1978), tay ăn trộm bắp trốn trại lần thứ hai, lại thất bại, lại bị cùm, lại bị chuyển trại.

Tới trại Phú-Sơn 4, Thái-Nguyên, bạn bè cũ gặp lại nhau, có người hỏi anh ấy rằng ngày đó cái khăn đen anh dấu đâu?

Anh ta (BĐQ Vương Mộng Long) cười hì hì, tiết lộ rằng anh đã dắt cái khăn đen dưới mái chuồng trâu nhà một người dân Tày, dưới chân dốc Ngàn, ngoài cổng trại.

Anh chỉ lấy khăn ra khi hành nghề ăn trộm, cứu giúp bạn tù đang đói.

Xong việc, anh lại dấu cái khăn vào nơi cũ.

Khi đi trốn trại lần thứ hai, vội quá, anh không kịp đem cái khăn theo.

Không rõ mấy chục năm qua, cái khăn đen có còn nằm dưới mái chuồng trâu nhà Tày nơi cuối dốc Ngàn hay không?

Nhưng chắc chắn cái khăn đen đó vẫn chưa quên người, vì người vẫn còn nhớ khăn…

Vương Mộng Long

Seattle, WA- USA

 

 

Vầng trăng tròn lộng lẫy, Hương Kiều Loan

HươngKiềuLoan :
Vầng trăng tròn lộng lẫy
( Ảnh nghệ thuật )

T.Vấn

Hôm thứ bảy , 5 tháng 5 năm 2012, cư dân của một nửa địa cầu đã được dịp chứng kiến một vầng trăng đẹp đến nao lòng.

Cơ quan NASA đã tính tóan thật chính xác “ vào lúc 11 giờ 34 phút tối ( giờ miền Đông – EDT) ngày 5 tháng 5 năm 2012, mặt trăng tháng 5 sẽ ở ngay cận điểm ( perigee ) – điểm gần nhất quả đất trên quỹ đạo – và chính xác 1 phút sau, mặt trăng, quả đất và mặt trời sẽ ở trên cùng một dải quỹ đạo để tạo nên một hình ảnh mặt trăng tròn kỳ vĩ nhất mà mắt người có thể nhìn thấy “. Nói một cách “ ấn tượng “ như cố tài tử Mỹ lừng danh Dean Martin thì mặt trăng tròn vằng vặc sẽ giống như chiếc bánh Pizza khổng lồ đập vào mắt nhân gian.

Các nhà khoa học còn dí dỏm gọi khỏanh khắc tuyệt vời lộng lẫy ấy của mặt trăng vào đêm 5 tháng 5 năm 2012 là “ khỏanh khắc siêu mặt trăng “ ( Super Moon Time ).

Thế còn những nhà thơ ? kể từ cái ngày định mệnh 21 tháng 7 năm 1969, khi phi hành gia Hoa Kỳ Neil Armstrong “ bẻ khóa động đào “ đặt chân vào khuê phòng chị Hằng, các nhà thơ của chúng ta đã thôi không còn phung phí lời ca tụng một huyền thọai nay đã trở thành dĩ vãng. Rất may, nhà thơ Hàn Mặc Tử đã qua đời từ lâu để ông không phải đau khổ chứng kiến cảnh “ món hàng trăng “ của ông ( Ai mua trăng tôi bán trăng cho !) nay đã bị “ thằng lông lá “ đặt bước chân thô bạo lên mà còn lớn tiếng “ huyênh hoang “ với cả thế giới : “ Đó chỉ là bước nhỏ của một con người, nhưng lại là bước nhẩy vọt khổng lồ của nhân lọai “. *

Đêm hôm mùng 5 tháng 5 năm 2012 tôi cũng đã đứng lặng nhìn chị Hằng xinh đẹp, không quên dõi mắt tìm kiếm chú Cuội có lẽ lẩn quất đâu đó dưới gốc cây đa khổng lồ sáng vằng vặc. Tôi chẳng thấy gì ngòai một vầng trăng tròn lộng lẫy, rực rỡ. Ngay lúc đó, tôi ước gì mình có thể ghi lại cảnh tượng hiếm hoi nay.

Lúc ấy, đầu tôi chỉ nghĩ đến các nhà thơ và nỗi tuyệt vọng của họ khi hình ảnh huyền thọai chị Hằng bị khoa học phá nát một cách không thương tiếc. Nhưng, còn một người, tuy không là nhà thơ, nhưng chị đã biết kết hợp một cách tuyệt diệu con mắt nghệ thuật và bàn tay kỹ thuật để ghi lại hình ảnh đẹp nao lòng đêm ấy .

Hãy xem mấy bức hình về “vầng trăng tròn lộng lẫy” của HươngKiềuLoan dưới đây :

Với background ( có lẽ phải gọi là Frontground chăng ? ) là bức tượng bằng sắt “ The Keeper of the Plains “ cao 44 bộ Anh tọa lạc ngay điểm gặp nhau của hai dòng Đại và Tiểu của con sông thơ mộng Arkansas River chảy qua trung tâm thành phố Wichita, Kansas, cũng là vùng đất thiêng liêng của người da đỏ bản xứ , nơi đó, hiện hữu một trung tâm bảo tồn những di tích của người da đỏ ( All-America Indian Center ). Bức tượng đặc trưng của thắng cảnh Wichita này được sáng tác bởi điêu khắc gia Blackbear Bosin và được dựng lên vào tháng 5 năm 1974 nhân dịp kỷ niệm 200 tuổi thành phố Wichita. Từ đó, bức tượng trở thành con mắt chăm sóc sự an lành cho gần 400 ngàn cư dân . Trong hai bức hình chụp vầng trăng của HươngKiềuLoan ở trên, tôi có cảm tưởng The Keeper cũng đang đưa tay lên đỡ cho vầng trăng không rơi xuống trần thế , kẻo không lại có nhiều kẻ không còn giọt nước mắt nào khóc cho chính mình .

Đây là một vị trí khác, không kém tính sáng tạo nghệ thuật của người chụp, từ phía bên này cây cầu mang dấu ấn đặc thù Wichita mà khách du lịch đến đây, nếu chưa bước qua cầu để đến đứng dưới chân“ Người canh giữ bình nguyên “, tức là chưa hề biết một Wichita đích thực, Air Capital không những của nước Mỹ mà còn của cả thế giới.

Vầng trăng tròn lộng lẫy , vầng sáng rực rở của đêm tháng 5 yên tĩnh, là món quà đền bù của Thượng Đế để người Wichita tạm quên đi tháng 5 đầy những bất trắc của những trận gió xóay chết người.

Không thể không nhắc lại rằng HươngKiềuLoan chọn điểm đứng thật thông minh , thật sáng tạo để ghi lại một hình ảnh kỳ vĩ của thiên nhiên.

Cho đến bây giờ, xem lại mấy bức ảnh chụp đầy nghệ thuật và không kém cái sắc sảo của kỹ thuật, tôi vẫn còn ngạc nhiên về sự nhạy bén “ rất nghệ thuật “ của HươngKiềuLoan khi chị quyết định chọn khu tượng đài “ The Keeper of the Plains “ làm điểm đứng để ghi lại mặt trăng tròn của đêm mùng 5 tháng 5 năm 2012.

T.Vấn

12 tháng 5 năm 2012©T.Vấn 2012

Tháng ba năm xưa, VƯƠNG MỘNG LONG (BĐQ)

Tháng Ba năm xưa…

Tháng 3 năm 1975 dưới quyền tôi có Tiểu Đoàn 82/BĐQ và một nửa Tiểu Đoàn 63/BĐQ trấn giữ vùng biên giới Việt Miên, hướng tây của tỉnh Quảng- Đức.

Thời gian này Tướng Phú đã thay Tướng Toàn, và Đại Tá Tất đã trở thành Tư Lệnh Mặt Trận Kontum.

Khi biết tin địch sẽ tấn công Ban Mê Thuột, vợ con tôi, cha mẹ, anh em tôi, gia đình binh sĩ dưới quyền tôi, đã không di tản khỏi nơi này, chỉ vì chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào sức mạnh của những người bảo vệ thành phố. 

Nửa tháng trước ngày Cộng Quân tấn công Ban Mê Thuột, tôi đã đi bằng xe, từ Kiến-Đức lên Kontum, vượt hàng trăm cây số đường bộ, để gặp mặt, và nài nỉ Đại Tá Phạm Duy Tất cho phép Tiểu Đoàn 82/BĐQ về trấn giữ thị xã đó, nhưng Đại Tá Tất đã từ chối.

Tới ngày đầu chiến trận Ban- Mê- Thuột xảy ra, trên máy truyền tin, tôi cũng hết lời cầu khẩn vị Tư Lệnh của tôi ban ơn cho chúng tôi được trở về góp sức với quân bạn, tôi lại bị từ chối.

Ban- Mê- Thuột thất thủ nhanh quá!

Quân Đoàn II cũng tan rã nhanh quá!

Năm Liên Đoàn Biệt Động Quân của Vùng 2 thì bốn Liên Đoàn bị xóa tên.

Riêng Liên Đoàn 24/BĐQ do tôi chỉ huy đã về tới Phan-Thiết an toàn.

Rồi Tiểu Đoàn 82/BĐQ đã góp công không nhỏ trong trận Long- Khánh cản bước tiến của Cộng Quân đang tiến như nước vỡ bờ, để Thủ Đô có thời gian chuẩn bị di tản.

Sau trận Long- Khánh, TĐ 82/BĐQ rút về Long- Bình, sẵn sàng cho trận đánh cuối cùng.

Những ngày cuối tháng Tư năm 1975, Chuẩn Tướng Phạm Duy Tất hết bị phạt quản thúc.

Ông lên Long-Bình, chọn vị trí tạm trú quân của TĐ82/BĐQ làm nơi cho ông căng võng qua đêm. Những ngày đó, tôi lại được nghe Tư Lệnh tâm sự, như thời 1973, khi Tư Lệnh còn lao đao, khổ nhục dưới quyền Tướng Toàn. Ngày đó Tư Lệnh đã đối xử với tôi như đối với một người em, một người bạn, và một người tri kỷ, để ông tâm sự và chia sẻ những khó khăn của công vụ, và cuộc đời.

Tháng Ba 1975 vợ con tôi, gia đình thuộc cấp của tôi đã rơi vào tay giặc, mãi tới cuối tháng Tư 1975, Tư Lệnh mới nhớ tới tôi thì đã quá muộn màng.

Tháng Tư 1975, Tư Lệnh đã mất hết binh quyền rồi, đã quá trễ cho chúng ta làm được những điều cần làm cho gia đình và cho quê hương.

Trưa 25 tháng Tư năm 1975 Trung Tá Bùi Văn Sâm đã mời tôi và Chuẩn Tướng Tất ăn cơm thân mật  trên một quán nổi bên bờ sông Biên- Hòa.

Bữa cơm này là bữa cơm sau cùng trong quán hàng, chúng tôi còn đeo lon đội mão.

Hôm đó, tôi đã nói với Chuẩn Tướng Tất rằng,

“Suốt đời lính, tôi chỉ có một điều ân hận là tháng 3 vừa qua Tư Lệnh đã không cho phép tôi và Tiểu Đoàn 82/BĐQ về Ban -Mê-Thuột để cùng gia đình thân thuộc sống chết có nhau.

Ngày mai tôi sẽ vào vùng. Bắt tay nhau lần này có thể là vĩnh biệt. Nếu Tư Lệnh có đi Mỹ được thì đi đi.”

Hôm đó Tướng Tất rầu rầu,

Các anh còn chiến đấu, thì mặt mũi nào tôi có thể ra đi? Mà qua Mỹ để làm gì? Gặp những người ngày xưa một điều kêu mình ‘Sir, Sir…’ hai điều kêu mình ‘Sir,Sir…’ Mình mắc cỡ lắm…”

Ba ngày sau, tôi đem quân vào vùng. Chỉ có một phần mười quân số của TĐ82/BĐQ còn sống sót sau lần hành quân sau cùng đó.

Từ khi ra khỏi trại tù cải tạo (1988) tôi đã cố tìm cách liên lạc lại những thuộc cấp của đơn vị cũ.

Số người tôi kiếm được, đếm chưa đầy trên mười đầu ngón tay. 

Vương Mộng Long

(06/03/2010)

Bức ảnh hiện tình, Ó Biển LÊ CHIẾU (KQ)

Em bé đi theo nhóm biểu tình
Bị công an chận bước thình lình
Nghe người lớn hiên ngang thắc mắc
Nhìn đám cộng hèn đứng lặng thinh

Em bé nhìn trân ráng hiểu sâu
Sao mình phải ngán đám Cộng Tầu?
Mấy chú ơi sao hèn như vậy?
Mấy chú công an chỉ gục đầu!

Chú sơ mi trắng rõ từng lời:
“Đây là lãnh thổ Việt Nam tôi
Sao tôi không có quyền đi lại?
Chỉ có bọn Tầu tự do thôi!?”

“Mai mốt đây khi xảy chiến tranh
Bao nhiêu người trong số các anh
Sẽ cùng chúng tôi trong hàng ngũ
Giữ non sông bảo vệ dân lành?”

Đám “đồ cứt ngựa” đứng im re
Gục đầu sao nhục nhã vậy nè?!
Chú sơ mi trắng đang thắc mắc
Mà “đồ cứt ngựa” cứ nín khe!

Cứ sống mà xem em bé ơi
Lủ bạo quyền hèn nhát, dở hơi
“Khôn nhà dại chợ” là bản chất
Tiếng dân oan đã thấu đến Trời

Bé cứ ngước nhìn như thế đi
Để xem chúng nó sẽ làm gì
Tự Do Dân Chủ Quyền Cộng Sản
Là như thế đó có lạ chi

Kiên nhẩn đợi chờ nhé, bé ngoan
Xưa nay chính nghĩa thắng bạo tàn
Cộng Sản không còn bao lâu nữa
Chúng đã lòi bộ mặt dối gian

Cám ơn bé nhé, bé ngoan ơi
Bức ảnh này kỷ niệm để đời
Anh sơ mi trắng ơi, cảm tạ
Cương quyết vùng lên!… Đã đúng thời…

Ó Biển LC

 

Bốn phút với Hoa Lan, HƯƠNG KIỀU LOAN

Bn  Phút Vi Hoa Lan

( Trích: Theo Những Bước Chân)

HươngKiềuLoan

Các  hình được trình bày với kích thước thu nhỏ.
 Xin click vào hình để xem kích thước nguyên thủy

Năm vừa qua tôi đi chơi xa hơi nhiều, nên không chăm nom vườn hoa ở nhà được như nhiều năm trước, công việc “đồng áng” này chỉ ai thích làm vườn mới hiểu được .  Nhìn , không thấy gì  là nhiều việc để làm, nhưng khi bắt tay vào mới thấy…sao mà lắm thứ thế…!

Mùa xuân năm nay có nhiều ngày tôi làm vườn không biết mệt, say mê như khi tôi say mê thâu cảnh vật vào ống kính máy ảnh vậy, có lẽ vì tôi yêu thiên nhiên và hoa lá, Thấy lòng mình thanh thản khi mỗi sáng thức dậy, ra vuờn nghe chim hót, ngửi hương thơm của hoa trong vườn, và nhìn những cây hoa mỗi ngày một lớn , khoe sắc thắm tươi, những chiếc nụ xinh xinh hé nở, quan sát chúng, sao mà vui.. nên nhiều ngày tôi chăm bón vườn hoa đến bốn, năm giờ liền.vì cần phải.thanh toán lũ. cỏ dại chen đất sống của hoa, chúng chiếm đất như  tụi tàu cộng cướp đất của dân Việt mình. khiến những luống hoa của tôi phải tranh đấu sống còn để có thể khoe sắc với chủ nhân, Năm nay tôi tiếp tay diệt trừ tụi cỏ hỗn xược đó–Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc! tôi đã mất nhiều giờ để tiêu diệt chúng, chúng dai hơn đỉa đói, chỉ cần một cọng nhỏ chưa đến 1 inch sót lại trong đất, cho dù đã khô héo, nhưng khi có nước, chúng lại nẩy mầm xanh tươi. Thật đáng ghét.

Riêng gần 20 chục chậu hoa thì dễ chiụ hơn, chỉ cần thay đất mới, rồi mua hoa về trồng xuống và chờ ngay chúng cho ngắm nhan sắc của chúng. (=;

Năm nay thay đổi ý thích, tôi muốn trồng loại hồng mang tên Knock Out, thứ mà ngày xưa khi sưu tầm hoa hồng cho vườn, tôi đã chê là giống hồng bụi.  Nên mấy chục gốc hồng đã mua, chỉ lựa loại hoa hồng cho từng bông, cành thẳng tắp, loại hoa để cắt, để cắm trong bình.  Nhưng rồi bao năm trôi qua, cả vuờn chỉ còn 6 cây sống sót,

Bây giờ thì  tôi nhất định trồng thêm nhiều gốc hồng Knock Out, vì chúng ra hoa liên tục, hoa đủ mầu, sẽ trang điểm thêm cho khu vườn, nhất là loại hoa này chiụ nắng.

Khi  ông xã đi Sam đổ xăng, tôi đòi đi theo, vì biết nơi đó gần tiệm Lowe’s, nơi có bán nhiều hoa. Đợi  ông xếp đổ xăng xong, tôi mới đề nghị cho tôi ghé tiệm Lowe’s  vài phút thôi, nhất định chỉ vài phút thôi, vì tôi đã biết loại hoa nào muốn mua, lựa mầu hoa rồi ra ngay.

Vừa đậu xe, ông xếp đã đe ngay: ” Này nhé, tôi không có đợi lâu đâu đấy, vô mua rồi ra ngay…tôi mệt rồi..”Y hệt như khi đi shopping, lần nào cũng vậy: ” Tôi ở ngoài xe đợi đấy!”. Năm xưa lên DC, mấy mẹ con muốn xem tranh ở viện bảo tàng, thì: “Tôi ngồi ở ghế đây, đi đâu thì cứ đi, nhưng tôi không có đợi lâu đâu…”

Cái thời xa xưa có đợi lâu đến mấy cũng không thở than… nay đã trở thành cổ tích mất rồi!!!

Lựa được mấy chậu hoa ưng ý, khi chợt nhìn thấy giàn hoa Orchid họ để phiá trong , mừng quá, tôi vù vào chụp ít hình rồi vội ra xe ngay, kẻo sẽ nghe cằn nhằn suốt đường về.

Tiệm bày các chậu hoa san sát,chi chít, thời gian hạn hẹp, nên tôi chỉ có thể thâu một số hình ở khung cảnh bất đắc dĩ  ấy. Hôm  nay “load” hình lên máy, mới biết là tôi đã mất 4′ từ lúc chụp bông lan đầu tiên, đến bức cuối ,rồi hối hả ra xe.  Nhờ chỉ “lạm dụng” thời gian ngắn ngủi đó, nên xếp đã không biết, và tôi tránh được phải nghe ca cẩm suốt đường về.. . Nghĩ  thầm …hôm nào tôi sẽ lái xe đi một mình cho khoẻ, đi thật lâu cho biết…!!!

Share với các bạn những hoa lan trong ống kính mì ăn liền của HKL chụp ngày hôm đó.

 
  

 
 


Lưỡi cong

Hẹn gặp lại qúy bạn ở loạt bài rong bút và những pps về các  loại hoa.: Tám phút với lan ( khi đi mua hoa một mình./Hoa Lan trong buỗi triển lãm riêng về Phong Lan/Hoa Tulip năm 2012/ Những đóa hoa đầu xuân Hữu  sắc, vô hương/Thuợc dược ơi./Anh Đào./Hoa xuân trong vườn nhà./Rồi  Những Tàn phai, v..v.v.


HươngKiềuLoan

( May 6-2012 )
huongkieuloan02@hotmail.com

 

 

 (Chụp trong vườn nhà)

Tag Cloud