VIỆT NAM CỘNG HÒA

Archive for the ‘HUY VĂN ( BĐQ)’ Category

Gia tài của Ba, HUY VĂN (BĐQ)

( Bấm vào hình để đọc bài thơ)

Nhớ Mẹ hiền, HUY VĂN (BĐQ)

Click vào hình để đọc bài thơ

 

 

Ngày định mệnh, HUY VĂN (BĐQ)

 Ngày định mệnh

  HUY VĂN

 

Tiếng loa kêu gọi tập họp vang lên liên tục. Đám bộ đội ôm súng hối hả chạy về các vọng gát. Hoạt cảnh quen mắt lúc đầu làm mọi người thót bụng, nhưng sau gần một tháng chung đụng thì ba mớ “ lên gân “ của kẻ coi tù đã trở thành một màn hài kịch không hơn không kém. Mỗi lần có tập họp- dù chỉ để ngồi ngoài sân cờ xem phim tài liệu của chiến trận vừa qua, hay loại phim tuyên truyền cho chế độ- thì y như là chúng sắp sửa đem ai đó ra xử bắn. Đám nón cối lúc nào cũng đằng đằng sát khí đứng bao quanh, súng chĩa ngang người, mắt trừng trừng thật căng thẳng. Nhưng có điều gì đó làm chúng tôi đưa mắt nhìn nhau rồi thì thầm dọ hỏi vì lần này chúng bắt tù tàn binh tập trung vào buổi sáng: chỉ mới hơn 9 giờ! Đành là đỡ lo lắng hơn những lần điểm danh bất thần vào buổi tối, hay cả lúc nửa đêm, nhưng vẫn là nỗi hoang mang của những kẻ đang nằm trong rọ, hay đúng hơn là trong cảnh tù đày. Chuyện gì nữa đây?! Mọi người nhìn nhau thầm hỏi.

Chuyển trại! Lời thông báo ngắn gọn của tên chính trị viên, đại diện ban quản giáo được chúng tôi đón nhận trong hoang mang như thường lệ. Đi đâu? Câu hỏi chỉ nằm trong đầu hoặc trao đổi qua tiếng thì thào với người đang đứng kề bên. Tù không có quyền thắc mắc và cai tù thì không cho biết thêm chi tiết, ngoại trừ mọi thứ phải được chuẩn bị trong thời gian nhanh nhứt. Danh sách phân toán và phân nhóm để lên xe vừa đọc xong thì chúng tôi mới có cơ hội xì xào khi trở vào thu xếp đồ đạc. Thật ra thì cũng chẳng có gì để thu xếp vì từ lúc bị hốt đi từ quận Nhứt, Đà Nẵng, cho tới hôm nay thì anh em tàn binh nhiều lắm là thêm được vài bộ domino làm từ bình ắc quy hay vài vật dụng cần thiết chế biến từ bất cứ thứ gì có thể gom góp được trong doanh trại vốn là hậu cứ của một Tiểu Đoàn Công Binh Kiến Tạo, mà vị Tiểu Đoàn Trưởng là chồng của một ca sĩ nhạc Twist kiêm nghệ sĩ sân khấu thời danh của thập niên 60.

Cũng như khi bị gom lần đầu, cả đám Molotova, xe hàng và xe tải đều căng bạt kín mít. Vẫn là cảnh hai tên nón cối non choẹt ôm súng đứng canh trong xe. Vẫn là câu căn dặn có tính cách doạt nạt thường lệ : “ …Ngồi trên sàn xe. Không được đứng lên vì bất cứ l‎‎y’ do gì…” . Và vẫn là sự suy đoán dựa theo hướng xe lăn bánh để thầm hình dung đoạn đường sẽ dẫn về đâu. Từ sân cờ ra khỏi cổng, nếu rẻ trái thì vào phố Hội An hay ra biển, còn quẹo phải thì ra Điện Bàn…Quẹo phải! Vậy là đoàn xe đang trở ra phía Vĩnh Điện ngoài quốc lộ 1… Lại quẹo phải! Vậy là đòan xe đang ngược bắc, hướng về Đà Nẵng, lúc nhanh, lúc chậm. Khi thì nghe tiếng gió ào ạt và tiếng bánh xe nghiến trên đường, lúc thì có nhiều tiếng máy nổ của xe cộ các loại, cùng với âm thanh hỗn tạp của những vùng đông dân cư. Khoảng hơn một tiếng sau thì xe quẹo trái, chạy thật chậm trên một đoạn đường dằn xóc rồi dừng hẳn lại. Đến nơi rồi!

Vừa bước xuống xe, và nhìn quanh một vòng thì đã có tiếng xì xào của vài bạn tù gốc Quảng Nam. Thì ra đây là Trung Tâm Huấn Luyện Hòa Cầm, nơi đào tạo tân binh cho Sư Đoàn 3 BB và cũng là nơi các đơn vị thuộc Tiểu Khu Quảng Nam cũng như Biệt Động Quân chúng tôi thỉnh thoảng về “ hấp “ , tái bổ sung, hay dưỡng quân ngắn hạn. Sau một màn điểm danh, và phổ biến những điều ngăn cấm tù binh liên quan tới việc không được tự tiện rời chỗ ở và đi lòng vòng trong doanh trại, chúng tôi được quản giáo chia thành từng nhóm 50 người rồi giao cho vệ binh dẫn về các “ sam “  ( salle ) để chính thức trở thành tù nhân ngay trong quân trường mới hơn một tháng trước còn là chiếc nôi nuôi dưỡng sức sống của các đơn vị cơ hữu trong vùng.

Dù đang cuối xuân nhưng nắng đủ nóng để mọi người đổ mồ hôi như tắm. Một số ra ngoài tìm bóng cây để hóng mát thì bị đám nón cối đuổi trở vào bên trong “ sam “  với lý do “…ăn mặc hở hang, kém văn hóa! “  Nhìn lại thì ai nấy đều chỉ có quần đùi trên người và điều này làm cho mấy em nón tai bèo mắc cỡ, hay tỏ vẽ khó chịu, hoặc trừng trợn khi đi ngang qua “ Sam “ của chúng tôi. Không có thông báo rõ rệt về chuyện dời trại ban sáng, nhưng đã có lời rỉ tai về một cuộc tập trung toàn bộ sĩ quan của QLVNCH thuộc vùng Quảng Nam về một chỗ để kiểm kê số lượng và dễ bề kiểm soát, hay còn để thực hiện một việc gì đó rất quan trọng.

– Biết đâu sẽ có trao trả tù binh nay mai!? Không lẽ trong đó không phản công  hoặc “ mấy ổng “ bỏ rơi mình hay sao?

– Phải đó! Chắc là phải có một giải pháp cho tù binh của hai bên. Nếu không thì cần gì tụi nó phải đưa tụi mình về đây cho mất công?!

– Cả tháng nay không có chút tin tức gì từ thế giới bên ngoài. Không có radio, không tiếp xúc được với ai. Mình bị bưng bít mọi chuyện. Chỉ toàn là ba mớ tuyên truyền của tụi nó không hà!

Những lời đoán già đoán non cứ thế mà trao qua đổi lại cả ngày. Nét lo âu hiện rõ trên gương mặt của mỗi người. Mặc dù mức độ căng thẳng không đến đỗi như lần bị lừa  “…tập trung đi học tập cải tạo từ 7 giờ đến 9 giờ sáng …” như trước đây, nhưng mỗi lần có thay đổi trong sinh hoạt của tù binh là lại thấy xốn xang và buồn bực trong lòng. Đã vậy, nơi tập trung vừa qua và lần này đều là những doanh trại cũ, những nơi đã từng in màu áo trận, từng vang rền tiến chân đưa theo nhịp quân hành. Bảo sao không bùi ngùi, không rấm rức, không buồn đau khi mà số phận nghiệt ngã đã đưa mọi người lọt vào trong quyền sinh sát của lũ ngông cuồng đang say men chiến thắng!

Tiếng lách cách của những quân cờ chơi trong thinh lặng hay chơi để mà chơi, chơi để không bắt trí óc rã rời phải cố công suy niệm. Tiếng thì thầm của từng nhóm bạn, tiếng thở dài lẻ loi của ai đó trong góc tối hầu như ngưng bặt cùng một lúc khi những ngọn đèn vàng trong “ sam “ vụt tắt. Đêm dần trôi trong lặng lẽ. Đêm mờ bóng vực, trầm lắng đến tận cùng tâm thức. Dưới khe hở của lớp tường lợp tôle là vòm sáng mờ mờ, nhợt nhạt từ xa dọi vào làm khung cảnh trong “ sam “ càng trở nên u tịch. Tiếng rù rì của những câu chuyện trao đổi cũng đã im bặt từ lâu. Không gian thinh lắng như trầm tích. Ngoài tiếng động của những bước chân tuần tiểu  kèm theo lời xì xào của vệ binh, thì tiếng động còn lại là chỉ là  những tiếng trở mình sột soạt trên nền chiếu của ai đó trong góc tối.  Một ngày đã qua. Một ngày lê thê, vô cảm, đã trôi vào quá khứ của thời gian suốt từ lúc Đà Nẵng rơi vào tay nón cối. Lại là một đêm dài của tương lai vô định và của số phận đã bị đóng khung.

                                      ooooOoooo

Đêm mất ngủ khiến nhiều người còn nằm co quắp dưới nền xi măng mặc dù bên ngoài nắng đã lên cao. Đa số đã thức dậy từ lâu và đang nằm, ngồi thả khói trong tư lự. Lại là những suy tư miên man về thân phận tàn binh. Lại những âu lo và phiền muộn đủ làm khô khốc cả người. Không ai muốn đối diện thực tại não nề. Mọi thứ đều như trong giấc mơ. Và nỗi buồn thì cứ chất ngất trong cùng tận đáy lòng nên hiếm hoi lắm mới thấy tàn binh nở một nụ cười- cho dù chỉ là một nụ cường gượng gạo- để tự dối lòng và tạm quên thực tại. Cách lãng quên đời tốt nhứt là …hút thuốc! Cũng may là khi còn trong Hội An, ngày nào chúng tôi cũng có cơ hội ném tiền qua hàng rào để được người dân thảy lại những bao thuốc Quân Tiếp Vụ nên bây giờ mới có thể “ Mang cơn sầu đời thả thành sương mộng Vàng tay khô trên từng nhánh lụy phiền “.

Cả buổi sáng không có tên nón cối nào đến “ làm phiền “  chúng tôi. Hình như cảnh vệ cũng lơ là trong việc ngăn chận tù tàn binh ở các “ sam “ gần nhau chạy qua, chạy lại, xì xào trao đổi tin tức. Cũng chẳng có gì để nói cho nhau nghe ngoài những câu chuyện bâng quơ về mọi thứ trên đời, trong đó niềm hy vọng – dù không mấy lạc quan- về một ngày được trả tự do là đề tài được nhắc đi, nhắc lại nhiều nhứt. Và cứ thế, buổi sáng rồi buổi trưa uể oải trôi qua trong một ngày nắng thật đẹp. Lại giải khuây và giết thì giờ quanh mấy bàn cờ tướng hoặc domino, lại bó gối ngồi nhìn trời, ngắm đất trong thinh lặng. Không nói ra nhưng ai cũng biết người bạn đồng cảnh đang lo gì, nghĩ gì sau bộ mặt trầm tư qua làn khói thuốc. Cá nằm trong rọ, thú nhốt trong chuồng, người trong tù ngục, chắc chắn đều có chung một khát vọng: Tự Do. Nhưng tự do của tàn binh bây giờ cũng có nghĩa là bước vào một nhà tù lớn hơn vì ngòai kia người dân cũng đang đối diện với nghịch cảnh đổi đời và cũng đang oằn mình vì mớ gông cùm cộng sản đang lần hồi siết chặc. Đường nào cũng bí rị, cũng tối đen. Đáng buồn thay cho thân phận tàn binh!

Lại có lệnh tập trung ngay trước cửa “ sam “ . Bước ra ngoài thì đã thấy các nơi khác cũng vậy. Nếu không có đám nón cối ( lại nón cối! ) ôm súng đứng giăng hàng như thể đang dàn chào, thì quang cảnh không khác gì một buổi tập họp của các tân binh trong quân trường trước đây. Nhưng lần này lại có không khí nghiêm trọng hẳn ra vì không chỉ có đám bộ đội đứng trước sân tập họp, mà phía sau “ sam “, ngay sát vòng rào lưới mắt cáo có giăng kẽm gai, cũng có bóng dáng của những cây AK chĩa ngang hông. Lại một phen hồi họp và lo lắng. Lại có chuyện gì nữa đây!?

Như đoán biết sự bồn chồn của mọi người, tên quản giáo chậm rãi đi tới đi lui trên thềm xi măng, tay giơ cao đếm số người đang đứng thẳng hàng trước mặt mình rồi mới sửa bộ, tằng hắng vài tiếng, sau đó mới trịnh trọng tuyên bố:

Báo cáo cho các anh rõ: đúng 12 giờ trưa hôm nay, Sàigòn đã hoàn toàn được giải phóng! Bộ đội đã vào dinh Độc Lập và Tổng Thống của các anh đã đầu hàng quân cách mạng vô điều kiện…

Tên quản giáo ngừng lại giây lát như thể đang thăm dò phản ứng của chúng tôi. Những cái đầu vốn đã cúi nhìn xuống đất nay lại càng gập sâu hơn nữa. Trời đang xế trưa. Nắng gay gắt như đang hừng hực lửa mà lòng chợt lạnh đến rùng mình. Thật vậy sao?! Mơ chăng?! Không thể nào! Chỉ mới đúng một tháng mà đã mất cả một miền nam vào tay giặc. Không! Mất cả quốc gia mới đúng!

Còn đang bàng hoàng thì câu nói kế tiếp của tên quản giáo vang lên như một lời hù dọa để chính thức phủ đầu những kẻ đang thật sự sa cơ:

Bây giờ thì đất nước đã hoàn toàn được giải phóng rồi. Hòa bình rồi! Các anh cũng đừng mơ tưởng tới việc trao trả tù binh. Hãy chăm lo học tập cải tạo tốt thì may ra còn được cho về đoàn tụ với gia đình. Cách mạng vốn rộng lượng khoan hồng nhưng những kẻ phản động nào còn cố tình chống đối cách mạng thì sẽ bị trừng trị thẳng tay…” Như để chứng minh cho sự thât lịch sử, tên quản giáo giơ cao  chiếc radio, mở âm lượng tối đa để chúng tôi nghe những gì đang được tiếp vận từ đài phát thanh Sàigòn. Câu mở đầu và giọng xướng ngôn quen thuộc đã không còn. Thay vào đó là những bài hát cộng đồng, những bản nhạc sắt máu mang âm hưởng của nhạc Tàu, và giọng “ sốt rét “ nhưng cũng không kém phần đanh thép của ai đó cứ nhai đi nhai lại những khẩu hiệu an dân và đầy tính chất tuyên truyền cho chế độ.

  Tên quản giáo cứ thế mà  gằn giọng răn đe này nọ, hắn còn nói nhiều chuyện khác nữa nhưng không ai còn để tâm đến làm gì. Cả tháng nay ai nấy cố nuôi hy vọng để bây giờ thất vọng não nề. Nỗi đau buồn không bút mực nào diễn đạt cho đúng với những gì chúng tôi đang cảm nhận trong lòng. Mọi người không ai nhìn ai. Tất cả lẵng lặng trở vào trong “ Sam ”. Bước chân nặng nề như treo đá. Lòng quặn thắt từng hồi. Giữa trưa mà tưởng như đang bước vào bóng tối. Mặt trời “ đen “ hơn bao giờ hết, đen hơn tất cả những gì người nhạc sĩ thời danh nào đó đã ta thán trong bài hát của ông ta mấy năm trước đây. Lịch sử Việt Nam đã vừa thay trang mới. Miền nam tự do đã không còn tồn tại trên chính trường thế giới. Việt Nam Cộng Hòa đã bị bức tử! Và chúng tôi, những chiến sĩ của tiền đồn chống cộng hôm qua, cũng vừa mới được kẻ chiến thắng chính thức công bố số phận của mình: số phận nghiệt ngã của những tù binh không có ngày trao trả. Lúc đó là 2 giờ chiều, ngày thứ Tư 30 tháng 4 năm 1975! Cũng là ngày định mệnh của cả một Dân Tộc!

HUY VĂN

Mùa Quốc Nhục, HUY VĂN (BĐQ)

MÙA QUỐC NHỤC

 HUY VĂN

 Mỗi năm thêm chất chồng câu thương khó
Tháng 4 đen! Tháng 5 đỏ!… Trời ơi!
Lòng vọng tưởng. Hồn gửi theo mây gió
Trải tình quê, ươm tóc bạc cuối đời.

Một gánh sầu mang từ thời chinh chiến
Sa trường mang dấu ấn của xuân thì
Trang sử đã thay màu khi quốc biến
Ta: phận hèn đành ngậm tủi… thiên di.

Đất không thiếu những anh thư, hào kiệt
Sao cam lòng tức tưởi lúc tàn vong?
Người không ngại sinh ly hay tử biệt
Mà sao mang uất hận nén trong lòng?!

Mượn hồ trường rót sầu vào miên viễn
Nghe đâu đây sông núi dậy câu Hời
Vết thương còn nhức nhối mãi không ngơi
Gom phẫn hận dệt từng lời tang khúc.

37 năm mỏi mòn câu hưng phục
Lại một phen gom lực tận, hơi tàn
Nỗi đau vẫn quặn lòng mùa quốc nhục
Thương quê nhà còn nghiệt ngã, gian nan.

Ta: lưu khách vẫn không quên hẹn ước
Người: lất lây chờ đợi một ánh hồng
Sẽ có ngày Đông, Tây cùng chung bước
Khi bình minh tỏa rạng khắp non sông

HUY VĂN

Tag Cloud