VIỆT NAM CỘNG HÒA

quochan

LGT: Năm nay, 2015 là năm thứ 40 của ngày Quốc Hận 30/4/1975. Qua một người bạn, tôi nhận được những bài thơ của nhà thơ Trần Văn Lương, viết vào dịp tháng Tư Đen Quốc Hận mỗi năm.
Được sự đồng ý của tác giả, trang Blog LNTH xin lần lượt giới thiệu với độc giả những bài thơ đặc biệt này, như một lời nhắc nhở về những ngày đau thương của dân tộc Việt.
Tác giả Trần Văn Lương rời Việt Nam trong ngày di tản tháng 4, 1975. Từ đó đến nay chưa một lần trở lại, nhưng ông cảm nhận được nỗi thống khổ của đồng bào, thể hiện qua những vần thơ bi thương, uất hận.
Xin vô cùng cám ơn tác giả.
Xin trân trọng giới thiệu bài “Chút sầu chưa trọn” được sáng tác trong tháng 4 năm 2004.
Lê Ngọc Tuý Hương

csct

Dạo:
Quay lưng cất bước qua cầu,
Bến bờ ly biệt, gánh sầu ai mang

Chút sầu chưa trọn

Lăn tăn lối cát, gót chiều vương,
Vấp váp chân lê nẻo đoạn trường.
Lá úa băng đường, cây nhạt bóng,
Gió đàn khói mỏng hóng tà dương.

Thu mang màu nắng ướt về phơi,
Hiu hắt đông sang lạnh tiếng cười.
Cánh vạc xa người xuôi bến lạ,
Đường trần tơi tả dấu chim rơi.

Con nước trông vời bước hải âu,
Bầy sò nương đáy cát chìm sâu.
Đèn câu leo lét không tròn giấc,
Bọt sóng lên bờ chợt mất nhau.

Dòng sông ly biệt miệt mài trôi,
Một thoáng đôi nơi, chuyện đã rồi.
Giông tố dập vùi, cơn gió mượn,
Rừng già mấy bận khóc chia phôi.

Giáo đường, thập giá ngóng mây bay,
Thoang thoảng heo may nhẹ thở dài.
Thánh vịnh lạc loài như tiếng vọng,
Chuông rè thấp giọng dỗ hồn say.

Giọt mưa quê cũ trót theo người,
Nửa rớt rừng sâu, nửa biển khơi.
Năm tháng bóc vơi dần ký ức,
Đêm đêm thao thức chực sao trời.

Rạc rài bầy dế nhỏ xôn xao,
Rêu chết trong ao nhớ đục ngàu.
Bóng lẻ gục đầu bên đốm lửa,
Dáng gầy trên liếp cửa lao chao.

Vết sầu theo khói thuốc dần loang,
Luyến tiếc chi nay cũng muộn màng.
Bão rớt trễ tràng ngang phố vắng,
Đèn vàng cay đắng trách tình hoang.

Hoa tàn gắng gượng đợi cơn mưa,
Lây lất canh thâu kiếp sống thừa.
Vẳng tiếng còi đưa trong gió lộng,
Âm thầm hoa rụng lối đường xưa.

Nằm nghe trăng kể chuyện ngàn năm,
Tóc rối bơ phờ lụy gối chăn.
Môi héo nhọc nhằn khua kỷ niệm,
Hồn khuya tím lịm giấc ăn năn.

Chút sầu chưa trọn, tháng ngày qua,
Nhạn chết, tình xa mãi mãi xa.
Gương cũ nhạt nhòa hương phấn lỡ,
Ngõ về thương nhớ đã phôi pha.

Trần Văn Lương
Cali 4/2004

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Tag Cloud

%d bloggers like this: