VIỆT NAM CỘNG HÒA

Ba mươi bảy năm nhìn lại.

LNTH

Từ 30.4.75 đến nay đã 37 năm, tôi  luôn tự hỏi sao tụi việt cộng cầm quyền là những kẻ ngu si mà chúng lại tồn tại lâu đến thế? Bên cạnh súng ống và bạo tàn, còn cái gì giúp chúng nó tiếp tục đàn áp mà  người dân chưa vùng lên lật đổ ?
Tại sao người Quốc Gia mình không thiếu những  bộ óc thông minh, tài giỏi mà mình phải chịu cuộc đời ly hương lâu như vậy ? Chúng ta còn thiếu cái gì mà chưa áp dụng được khả năng đó vào việc lật đổ chế độ cộng sản tại Việt Nam ?

Những năm tháng chung quanh ngày 30.4.1975 (trước và sau), cho dù không có ai ghi lại chắc chẳng một  người Nam Việt Nam nào quên. Huống chi, thơ văn nhạc và phóng sự cùng hình ảnh về mùa  Quốc Hận tháng Tư vô cùng phong phú. Chính tôi cũng là người tham gia.

Nhưng 37 năm rồi, cộng đồng Quốc Gia có lớn mạnh thêm lên hay càng lúc càng rời rạc? Nhìn vào sự thật hiển nhiên hôm nay, thật đau đớn lòng !

Thiển ý có thật nhiều nguyên nhân:

1. Thế hệ cha mẹ đầu tiên ra hải ngoại  phải đối đầu với bao nhiêu khó khăn để sống còn và nuôi dưỡng gia đình, con cái. Áp lực nặng nề này đã tạo nên sự xao lãng với mọi diễn tiến khác của cuộc sống. Bây giờ, dù họ không còn phải bôn ba cho cuộc sống vì mọi chuyện đã ổn định, thành tựu, nhưng thói quen “xao lãng ” này  thì vẫn tồn tại,  càng lúc càng trầm trọng, biến thành thờ ơ. Họ vì phần đã thấm mệt, phần muốn tìm hưởng thụ đền bù, nên:

  • * nhắm mắt làm ngơ, thờ ơ trước những sinh họat chống cộng; thờ ơ trong việc truyền đạt cho con cái những kinh nghiệm bản thân về thế nào là cộng sản và lý do tại sao chúng ta lại sống ly hương. Một số người khi truyền đạt cho con cháu kinh nghiệm bản thân về cộng sản lại chỉ đưa ra sự kiện, thiếu những phân tích và lý luận thuyết phục mà các cháu sinh ra và lớn lên ở phương Tây do ảnh hưởng văn hóa Tây phương, không dể dàng buộc họ chỉ nghe theo rồi chấp nhận
  • * không chuyên tâm nhớ rằng nhất nhất trong mọi vấn đề  “chúng ta thì vô tình mà việt cộng thì vô cùng nham hiễm và xảo quyệt”. Thêm vào là tấm lòng mang nặng “duy tâm”  nên  họ dễ bị việt cộng triệt để lợi dụng dưới mọi hình thức để mồi chài:  từ việc giúp thân nhân hay  dân nghèo khổ đến việc dùng bả lợi danh,  dụ dỗ về Việt Nam trục lợi, du hí ,hưởng lạc. Cảm giác của tôi là cái ánh đèn ma quái  muôn màu sắc của việt cộng nó hấp dẫn đến độ người ta quên tất cả, để lao vào như những con thiêu thân, bất chấp hậu quả. Đau lòng hơn nữa là nhiều lúc họ vô tình làm kẻ tuyên truyền “tình nguyện không thù lao”  cho cộng sản việt nam.
  • * chôn sâu dĩ vãng tù đày cải tạo, vượt biên v.v… để tạm thích nghi với cách sống hiện tại


2.  Một số người trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Hải ngọai  ngoài việc coi trọng cái “TÔI”, thiếu đòan kết, dường như lại còn quá chủ quan với “quyền chống cộng” của mình. Hòan tòan  quên mất  rằng bất cứ hành động nào, thái độ nào làm suy yếu, gây tác hại cho cộng sản Việt nam đều là việc làm hữu ích cho cộng đồng quốc gia. Thay vì một mặt tận dụng kết quả lợi ích này, mặt khác song song  âm thầm điều tra manh mối bên trong với nội bộ tin cậy, thì lại hấp tấp, chưa có bằng chứng hiển nhiên  đã vội vã thẳng tay triệt hạ chỉ vì một chút nghi vấn. Thật ra ngay cả khi chưa biết rõ chắc chắn kẻ thực hiện thuộc phe phái nào, chúng ta vẫn có thể lợi dụng kết quả tốt có lợi cho ta,  để làm bàn đạp cho mục tiêu chống cộng chung của cộng đồng. Điều này không có nghĩa chấp nhận một cách dễ dàng người  làm lợi cho ta là BẠN của ta, nhưng cũng không cần thiết đẩy họ vào tư thế đối nghịch với ta. Sự  việc này  không thể nào đem tới đoàn kết được, và Việt cộng là kẻ ngư ông thủ lợi, chúng chỉ cần  đổ thêm một chút dầu vào lửa là đốt cháy hết nhân vật này đến nhân vật khác.  Do đó vì mắc mưu việt gian nằm vùng, lắm khi chính người quốc gia  triệt hạ lẫn nhau.  Kết cục không  ai gây dựng được một uy tín lâu bền ngõ hầu đứng ra tập hợp sức mạnh của cộng đồng. Bài học của “nồi cơm Nhan Hồi” nhắc nhở chúng ta luôn luôn cẩn thận tìm kiếm cho ra sự thật, không hấp tấp vội vàng  hùa theo những tin tức “giật gân”.

 3. Một vấn đề khác cũng trầm trọng không kém  là chủ trương “phi chính trị”, không chấp nhận việc trao đổi,  tranh luận về  thời cuộc tại Việt Nam, (vâng chỉ tại Việt Nam mà thôi) trên các Diễn Đàn cũng là một cách mà việt gian cộng sản đã chen vào lợi dụng để “ru ngủ” từ người tại hải ngoại cho đến người trong nước. Các Diễn Đàn, nhất là những Diễn Đàn ái hữu, biện minh rằng bàn đến tình hình chính trị, thời cuộc tại Việt Nam,  sẽ gây tai họa cho người còn lại trong nước. Lý luận “hù dọa” này được khai thác triệt để. Đây là sự nối giáo tiếp tay cho việt  cộng để giúp chúng bưng bít những sự thật cần phơi bày cho người trong nước hiểu rõ về tình hình nước nhà hiện tại.

4. Cũng không thiếu những người quốc gia lại quan niệm rằng văn hóa/văn nghệ “phi chính trị” để quảng bá cho việc phổ biến văn hóa văn nghệ bất chấp xu hướng chính trị (ngay cả khi rõ ràng là do chính quyền Việt Nam cộng sản giật dây điều khiển) cũng là một việc làm đi ngược lại cái gọi là chiến tranh tâm lý chống cộng của cộng đồng người Việt quốc gia tại hải ngoại. Họ quên rằng văn hóa/văn nghệ là mặt trận chiến tranh  tâm lý rất quyết liệt và dễ ngụy trang, mà VC luôn luôn đặt trọng tâm trong thời chiến (trước 30/4/1975) cũng như trong thời bình hiện nay ở hải ngoại.


Các vị thuộc về  thế hệ trước tôi và thế hệ của tôi, tôi không còn đặt nhiều hy vọng có thể thay đổi “nổi” suy nghĩ của họ. Khi trên đầu con người ta đã có 2 màu tóc thì khá muộn màng để làm được điều này. Cái nhìn của họ  về việt cộng vào ngày họ rời bỏ Việt Nam khi  xưa so sánh với cái nhìn  của họ dành cho chúng  bây giờ “ưu ái” hơn  thì tôi coi như đó là “phần số” của đất nước ! Nhưng còn thề hệ trẻ thì sao? Theo tôi, đây là thế hệ quyết định cho vận mạng nước nhà. Trường giang sóng sau đùa sóng trước. Bộ mặt thật của cái chủ nghĩa cộng sản vô nhân , sự tàn bạo gian xảo và đê tiện của việt cộng cần được giải bày cho thế hệ này hiểu rõ. Chúng ta cần nói, ngay cả khi  chúng ta “nói khác” với bậc trưởng bối của các em hay các cháu, Chính điều này sẽ tạo thắc mắc, hoài nghi và suy nghĩ; cuối cùng  thúc đẩy các em và  các cháu tìm hiểu sự thật . Chúng ta đừng im lặng cúi đầu để rồi  sẽ vĩnh viển ôm hận khi mà một ngày nào đó,  thế hệ chúng ta không còn nữa, các em và các cháu sẽ chỉ còn biết quốc kỳ Việt Nam là lá cờ máu đáng khinh tởm kia.

Tóm lại:

1. triệt để đề cao cảnh giác trong mọi tình huống, sự việc trong vấn đề chống Cộng;
2. tận dụng những kết quả “diệt cộng” có ích lợi cho cộng đồng quốc gia, sáng suốt xác định rõ Bạn, Thù, Đồng Chí Hướng để cũng cố hàng ngũ Quốc Gia;
3. hướng dẫn và đào tạo lớp thanh thiếu niên thành rường cột của nước nhà, thấu hiểu và tận tâm tranh đấu giải thể đảng cộng sản Việt Nam, đem tự do, no ấm cho dân tộc là điều cần thiết và cấp bách. Bất kỳ một người trẻ nào có suy nghĩ và ý chí này đều đáng được giúp đở và hổ trợ, không phân biệt là  sinh sống tại Việt Nam hay  tại hải ngoại.

Mong rằng ngày trở về Việt Nam trong chiến thắng vinh quang sẽ không xa.

LNTH

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Tag Cloud

%d bloggers like this: